Chat facebook

Du học Nhật Bản - Hàn Quốc

Thói quen trộm cắp của người Việt trên đất Nhật và cái kết

“Đói ăn vụng, túng làm liều”, ăn cắp một lần được sẽ ăn cắp lần hai, ăn cắp thứ nhỏ được sẽ ăn cắp sang những thứ lớn. Một người ăn cắp được thì cả nhóm, cả làng cũng ăn cắp theo. Quan trọng là sự nhìn nhận của xã hội với tật xấu này. Người Nhật coi tội ăn cắp vặt là một tội rất nặng và là một sự suy thoái về đạo đức. Chúng ta đôi khi vẫn xem nhẹ và dung túng cho những hành vi ăn cắp, khiến cho nó trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”, không ai thèm phản ứng hay chống lại.

Thói quen ăn cắp đã trở thành một bản năng khó bỏ mà người Việt khi ra nước ngoài vẫn mang theo.

 

Hãy dừng việc trộm cắp ngay từ hôm nay

Đừng để mất hình tượng người Việt Nam nữa !

Một câu chuyện được chia sẻ bởi tài khoản Nguyên Vũ trên mạng xã hội Facebook đã khiến Thanh Giang suy nghĩ rất nhiều.

“Chuyện là tôi làm cho Công ty liên doanh với Nhật. Sắp tới Tập đoàn bên Nhật muốn mở công xưởng ở Việt Nam. Nên điều động tôi sang để học hỏi mô hình Kinh doanh, quản lí , cũng như vận hành để về áp dụng tại Việt Nam . Vì ngày xưa tôi cũng có đi Du học Nhật nên tiếng Nhật cũng gọi là OK.

Vừa xuống sân bay đã thấy tên Nhật vẫy tay , tôi vội chạy ra chào hỏi , hắn cũng khá thân thiện. Một điều thú vị đó là tên sếp Nhật này lại nói được vài câu tiếng Việt, không phải “xin chào”, “cảm ơn” - hay mấy câu đơn giản, ngắn ngủi đâu , mà là những câu dài hẳn hoi, kiểu như: “Cấm ăn cắp vặt, ăn cắp vặt là phạm tội!”, Nghiêm cấm mọi hành vi lừa đảo, hoặc “Vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, ăn không hết sẽ bị phạt tiền”, rồi cả “Không được dắt chó vào công viên này, nếu chó ị ra phải tự mang phân chó về”… Tôi nghe tên sếp Nhật ấy nói mấy câu đó thì ngạc nhiên và khen hắn giỏi quá! Nhưng hắn chỉ cười mỉm rồi cất giọng đầy khiêm tốn:

- Giỏi gì đâu! Ở bên này, mấy câu đó viết đầy trong siêu thị, nhà hàng, công viên, nhìn nhiều nên quen, nên nhớ thôi! Cảnh sát bên nước tôi bây giờ còn bắt đầu học Tiếng Việt kìa. Với lại chỗ tôi làm cũng nhiều người Việt, nên cũng phải học có dịp còn dùng.

Những câu cảnh báo người Việt trộm cắp được dán khắp nơi 

Tôi chợt thấy có gì đó tự hào. Gần đây người Việt sang đó du học nhiều. Chắc cũng giúp Nhật Bản hiểu được con người Việt Nam chúng ta là Con giồng cháu tiên, là “ dòng máu lạc hồng. Từ trước tới giờ người ta luôn coi tiếng Anh, tiếng Trung là hai ngôn ngữ phổ biến và được sử dụng nhiều nhất trên thế giới, nhưng bây giờ, tiếng Việt đang trỗi dậy và nhăm nhe lật đổ sự thống trị của hai thứ tiếng ấy. Ở Nhật bây giờ đâu đâu ta cũng có thể bắt gặp những dòng chữ tiếng Việt thân thương, dù rằng chúng được viết nguệch ngoạc, sai chính tả, thiếu dấu, thiếu vần, trên những tấm ván, tấm bìa nham nhở, lấm lem, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để chúng ta cảm thấy nao lòng.

Đang đi trên đường về Khách Sạn, ban đầu là phải đi tàu đến chỗ đỗ Xe hơi , Ngồi cùng với toa mấy bạn Việt Nam! . Một nhóm có khoảng 5-6 người cả nam lẫn nữ. Chắc là đi đón bạn về. Vừa cười vừa nói vừa trêu đùa, rộn ràng khắp cả toa tầu. Mọi người xung quanh đều lườm và tỏ ra khó chịu vì chắc họ đều trải qua chuyến bay dài , tôi định nhắc nhưng ngại lại thôi. Sau đó nhóm bạn đó lại xuống cùng ga với tôi. Thấy 1 cậu đi trước nói to “ tao chỉ diễn một lần này thôi nhé , chúng mày nhìn kĩ vào “ . 

Mình tưởng diễn cái gì hoá ra cậu ta biểu diễn “đá vé”.

Đi qua bên kia thì ngoái lại nhìn và vênh mặt lên đắc chí, mấy người bạn có vẻ trầm trồ. 

Cậu kia nói tiếp với 1 đứa trong nhóm “ Yên tâm đi, mấy hôm nữa tao sẽ chỉ cho, hay lắm”. Hoá ra là cậu bạn kia mới sang, hôm nay được anh em bên Nhật đi đón. Tôi chỉ biết lắc đầu cươi nhẹ. 

Tôi với ông sếp Nhật lên ô tô. Đi đến đoạn đường tắc, tôi hỏi sao không bấm còi thì hắn bảo “ ở Nhật ,khi thực sự cần thiết mới bấm vì ai cũng bấm như vậy sẽ gây ô nhiễm tiếng ồn. Tôi mới gật gù. Đang đi về gần đến nhà, chợt thấy cái túi rác ở ven đường , lão ta mới đỗ xe lại. Tôi nghĩ bụng “ lão này tham ghê, chắc xem túi có gì không đây mà,“ . Lúc nó nhặt mang lên xe thì hắn bảo “ tôi đem cái này về nhà vứt”. Mình nghĩ bụng , Ơ hay thật, rác thì vứt ra đường chứ sao lại đem về nhà chi cho mệt.

Hôm sau tôi và hắn đang đi công chuyện, vừa đánh lái ra cổng thì quệt ngay vào cái xe đạp cũ nát của ai đó dựng ở mé đường làm chiếc xe đạp đổ kềnh, cái yên xe gẫy gập và văng ra. Đang đi thì nó đỗ lại, rồi nó mở cửa phi ra. Nó dựng cái xe đạp lên ngay ngắn, móc ra tờ 1 Man rồi kẹp vào tờ giấy, để vào giỏ cái xe đạp, : “Tôi vô tình làm gãy yên xe của bạn. Hãy cầm tiền này để sửa xe, và hãy tha lỗi cho tôi”.

Hôm sau, cũng tình cờ lúc đánh lái ra cổng, lại quệt vào cái xe đạp cũ nát đó. Lần này thì cái yên không văng ra nữa mà là cái bàn đạp. Ông sếp Nhật lại nhảy xuống, dựng xe lên, bỏ 1 Man vào giỏ xe rồi để lại mảnh giấy: “Tôi vô tình làm gãy bàn đạp của bạn. Hãy cầm tiền này để sửa xe, và hãy tha lỗi cho tôi”.

Hôm sau nữa, thì bạn của tôi bên Nhật lái xe tới chơi , 2 đứa định lái xe ra siêu thị mua ít đồ thì lại quệt vào cái xe đạp đó. Lần này thì cái yên và cái bàn đạp không văng ra nữa mà là cái chắn xích. Tuy nhiên, thằng bạn tôi không dừng lại mà đi thẳng. Đang định nhấn ga lao đi thì từ bên đường, một cậu thanh niên bịt khẩu trang lao tới, vừa dang hai tay, vừa gào thét:

- Hôm nay không Trả 1 Man àaaaaaa ???

Tôi nghe vậy thì mở cửa, thò đầu ra bảo:

- Thôi đi ông ơi! Cái xe của ông còn không ai lấy! Hôm nay lão Nhật không đi cùng đâu! 

Lúc đến công xưởng : Hắn dẫn tôi vào phòng làm việc , ném cho tôi 1 quyển sổ. 
Trong đấy ghi danh sách những người Việt từng phạm tội ở chỗ nó làm . 
Người thì ăn cắp đồ, người thì lừa đảo mua hàng, chuyển tiền tay ba, người thì đánh nhau, say rượu , gây mất trật tự công cộng...

Có hôm tôi và nó đi xuống xưởng tham quan , giám sát: thì xảy ra 1 vụ mất cắp. Nghe bảo món đồ cũng giá trị. 

Thế là tất cả các công nhân người Việt bị triệu tập lên phòng họp. 

Tôi thắc mắc là Tại sao có cả người Brazil, Philippines, Nepal, Trung Quốc .. mà không gọi họ. Lại chỉ người gọi người Việt . 

Họ trả lời rằng ơ đây có xảy ra 3-4 vụ mất cắp rồi và đều là do người Việt làm.

 

 Hành động trộm cắp của người Việt đang bị lên án tại Nhật

Tôi nghe vậy tức giận nói lại : kể cả bao nhiêu lần thì cũng không thể đánh đồng người Việt chúng tôi như vậy. 
Xong lúc đó chúng tôi có lời qua tiếng lại , nhưng tôi nhớ mãi câu nói của lão Nhật kia : 
“ Các anh ăn cắp một vài Man thì ngay lập tức chúng tôi có thể làm lại được, nhưng đánh cắp niềm tin của chúng tôi cũng như nhân phẩm của chính mình thì mãi mãi không bao giờ tìm lại được. Tôi cũng không hiểu tại sao người Việt các anh lại có thể lừa gạt chính đồng bào của mình. Các anh không có tự tôn của một dân tộc à “. Nghe đến đây thì mình cũng chả biết nói gì nữa.

Một lát sau thì nó cho kiểm tra hành lý và phòng ngủ phát hiện đúng là ở trong phòng của 1 bạn người Việt. Lúc nó ném cái cặp chứa đồ ăn cắp ra trước mặt mình thì chỉ biết cúi mặt. Cô bạn kia thì cứ đứng phân vân và giải thích là mình không hề lấy. Và đừng bắt tôi về nước, vừa nói cô ấy vừa khóc. Cô ấy quỳ xuống Nói với tôi và thề rằng không hề lấy cắp , nhờ tôi xin giúp vì cô ấy mới sang cũng k biết tiếng nhiều, rằng là nhà vẫn còn nợ nhiều lắm lên về lúc này không biết sống thế nào.

Mấy hôm sau , tôi vẫn bị ám ảnh mãi bởi cảnh tượng đó, tôi tin cô bé kia không hề lấy cắp. Tôi gặp lão sếp người Nhật và xin lỗi hắn, xin hắn 1 điều là hãy cho xem lại Camera . Cuối cùng hắn cũng đồng ý. 
Và đúng như tôi dự đoán, Có 1 người nước khác, lấy và đem đút vào cặp cô bé kia. Điều tra ra mới biết, là do có hiềm khích vơi nhau ở chỗ làm, nên nó muốn hãm hại cô bé kia.Tôi mừng quá, chạy đến phòng cô bé kia ( cô bé khóc mấy ngày hôm nay, vì sợ nhận tin mình sẽ bị về nước , hành lý cũng đang chuẩn bị) . Tôi báo tin cho cô ấy , cô bé mừng đến nỗi ôm trầm lấy tôi và khóc nức nở. 
Tôi cũng thấy vui lây và cười thầm ...

Mong rằng sau vụ này thì chắc niềm tin của họ đối với người Việt cũng sẽ tăng trở lại. Hôm nay là ngày cuối cùng của hạn công tác , tôi phải về Việt Nam. 

Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với các bạn rằng

Chúng ta sang đây là để học, hãy học những cái hay cái đẹp của Nhật Bản.

Đồng tiền “bẩn” thì lúc nào cũng dễ dàng và không phải đổ mồ hôi nhiều nhưng hãy nghĩ đến người khác, nghĩ đến trách nhiệm và hậu quả . 

Hôm nay bạn ăn gì , bạn mặc gì không quan trong bằng cách bạn sống và nhân phẩm của bạn. 
Chúng ta có thể nghèo chứ không thể hèn được. 

Hãy cùng chung tay xây dựng một cộng đồng người Việt thật tốt đẹp.”

Nguồn: https://www.facebook.com/groups/hotroduhocnhatban/permalink/1948096808652494/

Bạn có thể tham khảo thêm một số cạm bẫy và vấn nạn du học Nhật Bản đã được Thanh Giang trình bày tại:

http://duhoc.thanhgiang.com.vn/du-hoc-nhat-ban-khoc-cho-mot-kiep-nguoi

http://duhoc.thanhgiang.com.vn/nhung-cam-bay-cua-du-hoc-nhat-ban

Nỗi trăn trở của tác giả cũng chính là những suy nghĩ của Thanh Giang, các bạn hãy nhớ:

Mỗi khi định ăn cắp một cái gì đó như đồ dùng, tiền bạc, kiến thức, niềm tin, ý tưởng, trí tuệ… hãy nghĩ đến lòng tự trọng. Khi vẫn còn lòng tự trọng thì không thể ăn cắp được. Bao giờ chúng ta mới thôi ăn cắp vặt, bao giờ chúng ta mới bỏ thói quen này, bao giờ chúng ta có được lòng tự trọng trong con mắt thế giới để không phải cúi gằm mặt khi ra ngoài.

Một vài người ở nước ngoài ăn cắp đương nhiên không thể đại diện cho gần 100 triệu người Việt Nam. Nhưng thừa nhận thói xấu và tìm cách từ bỏ nó để cho hình ảnh người Việt ở nước ngoài không còn xấu xí là việc đáng và nên làm. Hãy hành động ngay từ bây giờ nhé.

 

 

 

Viết bình luận